Thứ Tư, 25 tháng 3, 2020

Cuộc sống nơi an toàn nhất hành tinh

David, 77 tuổi, từng là thương lái ở Sydney, sở hữu một công ty khai phá vàng trị giá hàng triệu USD. Năm 1987, sau vụ sụp đổ thị trường chứng khoán, khối tài sản 37 triệu USD của ông đã không cánh mà bay, kéo theo cuộc hôn nhân hạnh phúc với người vợ 22 tuổi và ngôi nhà rộng lớn trước bến cảng.

Sau nhiều năm cố bắt đầu lại với những dự án không thành, David được một người bạn giới thiệu về một hòn đảo xa xôi chưa phát triển phía bắc bang Queensland. Sau lần đầu đến thăm năm 1993, ông đã đích thực yêu mến hòn đảo rộng 40 ha, với làn nước trong xanh và những rặng dừa tỏa bóng mát. hiệp đồng thuê 1/3 đảo đã được ký kết sau đó, với nội dung David sẽ xây dựng một khu nghỉ dưỡng sinh thái, có hiệu lực tới năm 2039. Ông đặt tên nơi đây là đảo Phục hồi.

Từ khu định cư nhỏ đường Portland, thời gian đi thuyền tới hòn đảo là 30 phút. Ảnh: Youtube.

Từ khu định cư nhỏ đường Portland, thời gian đi thuyền tới đảo là 30 phút. Ảnh: Venture Films / Youtube .

David và Denika, bạn gái cũ, ước mơ về cuộc sống nhiệt đới và xây dựng một nơi nghỉ dưỡng ẩn dật. Họ sống trong một chiếc thuyền cũ với máy tính kết nối Internet và đèn, chạy bằng năng lượng quạ. ngoại giả còn có tủ lạnh và bếp nấu chạy bằng xăng. Nguồn nước ngọt được lấy ở một lưu vực trên đồi, cùng lượng nước mưa đọng trên mái nhà. Tuy nhiên sau khi con của họ chào đời, Denika đã rời khỏi đảo về lục địa.

Sau khi cô rời đi, David vẫn quyết định ở lại, trở nên cư dân độc nhất trên hòn đảo. láng giềng gần nhất của ông là những thổ dân sống ở sông Lockhart cách đó 40 km, còn hàng ngày ông có thể chạm trán với cá sấu nước mặn, cá mập biển, rắn độc... Trên đảo một số thứ ăn được, Ngoài ra David còn tự trồng thêm rau củ quả, đánh bắt hải sản như cá, mực, hàu, tôm, bạch tuộc...

Ông tự ủ bia, để đàm đạo với những ngư gia đến tiếp vật liệu trên sông Lockhart. Cứ 2, 3 tuần ông lại đi đổi trứng, sữa, xống áo nếu cần... Mỗi năm một lần, David lái thuyền máy, và đi xe hơi hơn 800 km để mua thêm những nhu yếu phẩm không thể tự sản xuất ở đô thị Cairns. Ông có lương hưu và nguồn thu nhập khác nhờ đón khách tới hòn đảo.

Sau khi có càng nhiều người tìm đến hòn đảo, David quyết định thu phí thay vì tiếp đãi hoàn toàn miễn phí như trước kia. Ông cũng cảnh báo cho du khách về những hiểm họa mà họ có thể gặp phải. Ảnh: Aubrey Comben.

Khi có nhiều người tìm đến hòn đảo, David quyết định thu phí thay vì tiếp đãi hoàn toàn miễn phí như trước kia. Ông cũng cảnh báo cho du khách về những hiểm họa mà họ có thể gặp phải. Ảnh: Aubrey Comben.

David luôn cho rằng mình đang sống ở nơi an toàn nhất trên hành tinh, dù thường phải đối diện với những động vật hiểm nguy và cơn bão biển dữ dội. Tháng 3/2019, sau khi cơn bão số 4 Traver quét qua, thuyền của ông bị chôn vùi bởi cát, điện thoại, động cơ và máy móc không còn sử dụng được. Sau đó, ông bắt đầu tu bổ lại nơi ở bằng các mảnh vụn còn sót lại trên bãi biển.

David cho biết, ông đang tranh đấu để đổi lấy sự tự do và bảo vệ giấc mơ của mình. Từ khi chuyển đến hòn đảo, các cảm quan và bản năng sinh tồn của ông cũng trở nên mãnh liệt hơn. Ông có thể phát hiện ra động vật từ tiếng động nhỏ trong bụi rậm và gợn sóng dưới mặt biển.

"Nơi này có rắn, nhện và cá sấu nhưng còn an toàn hơn nhiều miền đất khác trên thế giới, khi bạn phải đọc về những vụ khủng bố. Tôi yêu cuộc sống nơi đây, dù già cả và cứng cỏi đến đâu, bạn vẫn muốn lên giường mà không phải lo bị ai tiến công", David phân bua.

Khi tuổi ngày càng cao, ông cũng gặp một số tai nạn và vấn đề sức khỏe. Đầu năm 2019, David đã từng bị ngã gãy xương hông và mất một giờ đồng hồ để bò 60 m tới chiếc điện thoại vệ tinh của mình. Sau đó, một số ngư gia đã ghé hòn đảo để đưa thuốc giảm đau và ông được cấp cứu bởi trực thăng Flying Doctor.

David với mái tóc bạc phơ được gọi là Robinson ngoài đời thực. Ảnh: Youtube.

David với mái tóc bạc phơ được gọi là Robinson ngoài đời thực. Ảnh: Youtube .

Tuy nhiên, ông sẽ không rời đảo và quyết định trút hơi thở chung cuộc của mình ở đây. "Tôi và đảo bình phục là mối quan hệ cộng sinh, sống không tách rời", ông nói.

Trong cuốn tự truyện Castaway, ông diễn tả những tháng ngày ngắm nhìn diều hâu đồ sộ làm tổ trên đỉnh Resto, lơ lửng trong chẳng hoặc theo dõi những con cá đuối lướt dọc bãi biển... thay vì thấy vài con sẻ hiếm hoi bên cửa sổ viện dưỡng lão. "Nhiều người đang dành cả thế cục để mơ chạm tay tới thiên đàng, còn tôi thì đang ở đó", ông viết.

Lan Hương (Theo Australian , ABC )

0 nhận xét:

Đăng nhận xét